RSS

O V E R A C A S U A L D R I N K – Mai Huu Phuoc

(Poem of Mai Huu Phuoc, English version by Vo Thi Nhu Mai 23/09/2015)

“Go for a drink” that’s what I ask
“It’s ok”, after work, she smiles
At the pub, half the table each
Demi-monde might have jealousy

Some side-glance with such envy
How gorgeous, delightful she looks
It happens, a hero me, tough-luck
Not a matter when we sip chilled wine

Neither outspoken nor sprucing, she shines
Her Duchenne smile melts the moon it passes
I grow grey while time chants its masses
Holding hands to respect Truth Friends

A glass of cheer for our gathering
“Two in distress make sorrow less”
Another drink since we are blessed
Nothing remains in this Saha World

She is mine, a true soulmate
As years pour bitter, sweet, failures
Fill my heart, my mind and desire
Pour some drinks to forget real life

Mai Huu Phuoc

Đ Ố I Ẩ M

Ta mời em chiều nay đi uống rượu
Em ok, ta đợi hết giờ làm
Vào tửu quán, bàn mỗi người một nửa
Mà giang hồ hảo hán chắc gì hơn!

Thiên hạ liếc qua trăm phần ngưỡng mộ
Em xinh tươi như một mỹ nhân, hề…
Ta bỗng hoá anh hùng thời mạt vận
Nào sá gì khi rượu nhấp môi tê.

Không đao kiếm, mày ngài em sắc lẹm
Ánh mắt cười tan chảy cả vầng trăng
Ta râu tóc bạc phai màu sương gió
Cầm tay nhau trân trọng nghĩa kim bằng.

Cạn ly này mừng nhau ngày hội ngộ
Hết ly kia cho đồng bệnh tương lân
Thêm ly nữa nẻo đời xuôi ngược thế
Cõi ta bà vinh nhục cũng phù vân.

Ta có em là hồng nhan tri kỷ
Bình rượu đời ngập lắm nỗi chua cay
Rót cả mắt cả môi vào đắm đuối
Quẳng gánh ưu tư vui hết đêm này.

(Thu 2015)
Mai Hữu Phước

 

T R A C E S O F A U T U M N – by Mai Huu Phuoc

Poem of Mai Huu Phuoc, English version by Vo Thi Nhu Mai 11/9/2015

T R A C E S  O F  A U T U M N

Melancholy like an empty tea-shop
A day without a familiar name
Hesitantly autumn lullaby drifts
Its cool breeze touching bird footprints

Autumn branches golden with memory
Has it gilded our love, my dear?
Autumn sweetens nature
Why my mind is unclear

Footsteps from the previous
Left their trace till now
Time is like a stream of water
Dancing through our souls

What autumn has given away
What autumn has taken back
Please my dear keep with you
The silent sound of symphony track

Then autumn fades and passes
As if it never arrived
Like being awakened in the dark
I’m a bit lost in life

Dazed by the traces of autumn
Lit by the light through the door
Whatever you try to keep
Mourning autumn  is awaiting therefor

C H Ạ M T H U

Lòng như là quán vắng
Ngày không người quen tên
Ngập ngừng thu giăng mắc
Dáng thu chiều chân chim.

Cành thu vàng nẻo nhớ
Tình thu vàng chưa em?
Thu đất trời mật ngọt
Thu lòng ta gập ghềnh.

Bước chân mùa thu trước
Chạm cả mùa thu sau
Thời gian như con nước
Chảy tràn qua đời nhau.

Những gì thu mang tặng
Những gì thu lấy đi
Xin em còn giữ lại
Chút lặng yên thầm thì.

Rồi thu đi đi mãi
Rồi thu đi không về
Ta như người tỉnh mộng
Lạc đời trong cơn mê.

Chạm thu hồn ngơ ngẩn
Bóng thu luồn qua song
Những gì em níu giữ
Mắt thu buồn trông mong.

Thu 2015
Mai Hữu Phước

 

M A T C H I N G- by Mai Huu Phuoc

Poem of Mai Huu Phuoc, English version by Vo Thi Nhu Mai 5/9/2015

M A T C H I N G
(For those who are alone)

An afternoon in town among the hurried passers – by
Bustling noises, vivid and vibrant with chattering voices
You and I are wandering, as lonely as two separate empty streets
Should we be matching to add a sense of complete?

We seem to be significantly compatible
I have some sort of talent and you are kind of adorable
People in public might be envious
Walking right through the crowd we pretend to be luscious

Side by side happiness sparkles our eyes
Hand in hand considering to be a little bit shy
Let us brighten like our first gleaming look
Sharing has got nothing to lose so no need to be shook

Gently tilt and lean on my shoulder
Look into my eyes with some warmth and passion
Everyone will be absolutely jealous with wonder
When seeing us enjoying each other

What a beautiful day in town, please don’t frown
Whoever I am that doesn’t matter
Whoever you are I will not ask
As long as passengers are entertained under our mask

At the end of the day we go our own way
Bring with us our own loneliness
Leave in the street a crumb of bitter sweet
For a story of awaken from a dream!

G h é p đ ô i
(Để tặng người cô đơn)

Chiều nay phố xênh xang người qua lại
Âm thanh rộn ràng màu sắc tươi vui
Có hai kẻ cô đơn như đường vắng
Ghép thành đôi cho vơi bớt ngậm ngùi.

Mình cũng xứng là một đôi em nhỉ
Anh trai tài, em gái sắc xinh xinh
Thiên hạ nhìn mình có khi ganh tỵ
Phớt tỉnh Ăng Lê như những nhân tình.

Chân sóng bước lòng vui như có thể
Tay trong tay và giấu chút ngượng ngùng
Xin rạng rỡ như buổi đầu gặp gỡ
Nào mất gì khi góp khoảng trời chung.

Chút tựa đầu, chút kề vai cho đẹp
Chút liếc nhìn đắm đuối mắt nhe em
Chắc chắn người ta bảo mình hạnh phúc
Vì bên nhau giây phút quá êm đềm.

Đời đẹp vậy chuyện gì đâu phải nghĩ
Anh là ai, em mặc kệ đi mà
Em là ai, anh chẳng cần thắc mắc
Miễn đôi mình đẹp giữa mắt người qua.

Khi ngày hết mình chia tay em nhé
Niềm cô đơn riêng rẽ cứ mang về
Để chút nhớ chút quên còn đọng lại
Chuyện đôi mình nào khác một cơn mê!

Đầu tháng 9/2015
Mai Hữu Phước

 

by my friend Thuy Tram

************************************
Those girls, who cherish with the seed of girlish days, bared feet cross the melancholy stage. Appallingly afraid of the distant stops, withdraw into themselves.
Those girls, who always search for some excuses, take a deep dreamless sleep when the moon is full on the tower top, or simply sing a song whose melody goes eh ah.
Those girls, who have no anxiety of the long distance, search with innocent vigour and enthusiasm for an imaginary. Though every breezy boulevard is empty, they manage a quick smile at the crossroads.
Those girls, who measure the possibilities, hiding their youthfulness among the rosebushes. When the fantasy juvenile remains as worn memory, all of their confiding can’t be shined happily at dawn.
Those girls, with appealingly thin shoulders, treasures the belief eventually faded. It is when surrounded by the cheerful people, everything seems purposefully fun.
Those girls, with the monotonous beating in their crooked hearts, stand by themselves in the train stations, holding their own hands while searching for their love ones.
Our girls, disguising themselves in multiple uncharacteristic shapes, hope for serenity arising even from dishonesty. Then they dispose to forget this life.
Those girls want to seek quietness though overcome lots of obstacles. Instead of accusing life of being crooked, why can’t their hearts be twisted?
************************
Những cô gái mang trong mình hạt mầm của ngày xanh. Bước chân trần băng qua những tháng năm hiu quạnh. Sợ hãi vô vàn những trạm dừng chân heo hút gió. Thu mình co ro.
Những cô gái luôn cần tìm cho mình vài lý do. Để ngủ một đêm dài mộng mị khi trăng tròn lên trên đỉnh tháp. Hay để hát một bài hát. Mà phần giai điệu chỉ là những tiếng ê a.
Những cô gái chẳng quản ngại đường xa. Xốc tuổi trẻ lên vai mà đi tìm cho mình một hình bóng. Dẫu mọi ngả đường không người không xe gió xoay lồng lộng. Vẫn cố giữ cho mình một nụ cười vội vàng lúc băng ngược ngã tư.
Những cô gái đong đếm những giá như. Khi bỏ lỡ tuổi thanh xuân trên hàng tường vi bé nhỏ. Khi tuổi thơ lá cỏ chỉ còn là hình dung vụng dại. Thì mọi nỗi tỏ bày chẳng thể gói ghém trong một buổi sớm mai.
Những cô gái gầy vai. Ôm trong lòng một niềm tin đã phai màu sương gió. Giữa những ngày vui người người xôn xao huyên náo. Mọi thứ tựa hồ đều mang nghĩa lớn lao.
Những cô gái mang trái tim chênh chao đập những nhịp buồn bã. Hay đứng một mình giữa những sân ga. Nắm tay cô đơn như những kẻ chung đường. Mải miết đi tìm người thương.
Những cô gái của chúng ta. Ẩn mình trong vạn hình hài xa lạ. Mưu cầu bình yên cả trong những lời dối trá. Và cứ thế mà bỏ mặc trần gian…
Những cô gái chỉ mong tìm được hai chữ bình an. Dẫu có bước qua vạn ngày gian khó. Ta hay chê cuộc đời méo mó, sao không tự tròn ở trong tâm?

 
Leave a comment

Posted by on 11.07.2015 in others

 

Valentine

140220131058

“Missing someone is the worst feeling in the world”

***

“I miss you already”

That was when she closed the door, winding the window down

When she got lost in his smiles lost in his hazel eyes

.

Saying goodbye to someone you want to spend every minute with

seems to be the hardest feeling to be admitted

.

back to the busy life back with eight and a half to five

a long journey till the next meet

if any

if any

.

is she allowed to wish

is she allowed to dream

of the subtle mandarin, pear and at times tomato sandwich kisses

 burst into laughing in his cheezburger hit

.

oh well girl he’s gotta to do what he’s gotta do

look after yourself is his utmost desire for you

.

a valentine thinking of his fondness

appreciation the moments

her heart sealed with those mango kisses

.

Happy Valentine!

******

 
Leave a comment

Posted by on 14.02.2013 in Morgan

 

Morgan

**********

The moment when you might hear his footsteps

her heart sinks

to the ocean of love

the love sparkling like the thousand stars

shining compassionately

the adoration with so much affection

vulnerable – that what he expresses

In his very own tenderness

should he turn left or take a right

why in life there is always a might

the shining stars come to rest in her pillow

caress her tears filled with sorrow

whispering he would be pefectly fine

whether taking a left or right

he would be fine, now please close your eyes

sweet dreams my beautiful girl he would say and never forget a kiss

sensitivity she feels a squeeze

the butterflies

2.10am 9 Feb 2013

 
Leave a comment

Posted by on 08.02.2013 in Morgan

 

Nguyen Ngoc Hung – Footsteps

 

Footsteps

(Poem of Nguyen Ngoc Hung, translated by Vo Thi Nhu Mai 7/10/2011)

When turning one or two
Footsteps are the same for me and you
Footsteps around the corners of the house
Footsteps existent footsteps non-occurrent

When turning a bit older
Footsteps are left everywhere in town
Footsteps of friends are found
And none felt left out

When feeling dust and heat of life
Footsteps from the forest to the sea are rife
Our footsteps and strangers’, side by side
But there is a sense of distant like smog up high

Footsteps faded away from sun and rain
Footsteps of past flower’s scent are in the wind puff
Footsteps from miles of dreams to and fro
None footsteps in life are perfect though

Half credulous, half crazy
Where to find the footsteps for only me
Oh well, being thought of high or low
Use lines of poem to send love, to show …

Nguyen Ngoc Hung

 

DẤU CHÂN

Cái thời lên một lên hai
Dấu chân ai cũng như ai thôi mà
Cũng quanh quẩn bốn góc nhà
Cũng là như có cũng là như không

Lớn lên một chút long dong
Dấu chân in khắp làng trong xóm ngoài
Bạn bè một lũ choai choai
Chẳng bao giờ thấy lạc loài dấu chân

Từ khi ngấm vị phong trần
Dấu chân xuống biển dấu chân lên rừng
Bước mình bên bước người dưng
Mà nghe sương khói quá chừng cách xa

Dấu chân mưa nắng nhạt nhòa
Dấu chân gió tạt hương hoa thuở nào
Đi về trăm bước chiêm bao
Đời không một dấu chân nào vẹn nguyên

Nửa khờ dại nửa khùng điên
Tìm đâu ra dấu chân riêng của mình
Thôi thì dẫu trọng dẫu khinh
Ẩn dòng thơ gởi chút tình cho thơ…

Nguyễn Ngọc Hưng